Theo phản ánh của lãnh đạo TP.Sa Đéc, thời gian qua địa phương rất quyết liệt để ghi nhận di tích, nhưng đến nay SĐHĐ vẫn “còn đó…”, có phải do SĐHĐ chưa xứng đáng hay còn trở ngại nào đó?
- Đến nay tôi vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin theo chiều hướng “trở ngại” nào về SĐHĐ từ các hội viên cũng như cơ quan hữu quan.
Quan điểm cá nhân của ông về SĐHĐ như thế nào?
- Theo các tài liệu lịch sử cách mạng, tôi thấy SĐHĐ rất xứng đáng công nhận di tích để bảo tồn sự kiện lịch sử và giáo dục truyền thống cho thế hệ hôm nay và mai sau về thời dựng Đảng. Vì thế, việc chậm công nhận này là rất đáng lo, nhất là với di tích xưa cũ như SĐHĐ càng để lâu, độ “khó” càng lớn.
Đến nay, Đồng Tháp đã công nhận và đề xuất công nhận trên 60 di tích, cho thấy tỉnh rất “cởi mở” với di tích, nhưng sao lại “chậm” với SĐHĐ?
- Có lẽ do các cơ quan chuyên trách bận tập trung các công việc phong trào nên ít có điều kiện, thời gian quan tâm sâu đến lĩnh vực truyền thống. Tuy nhiên việc chậm công nhận lo một, việc chậm phát huy khiến tôi lo đến… mười.
Xin ông cho biết cụ thể hơn.
- Điển hình là việc công nhận di tích Tòa hành chính tỉnh Sa Đéc (cũ), nay là TP.Sa Đéc, liên quan đến hành động hào hùng của bà Trần Thị Nhượng - nguyên Bí thư Tỉnh ủy Sa Đéc - đã trực tiếp vào đây buộc tên tỉnh trưởng đầu hàng cách mạng. Sau khi nhận được nhiều ý kiến đề xuất, ngành chuyên môn tiến hành công nhận di tích cấp tỉnh và phục dựng làm di tích giáo dục truyền thống. Nhưng sau khi đổ tiền vào bảo tồn, đến nay việc phát huy hiệu quả của di tích này chưa như mong đợi. Thậm chí như di tích Căn cứ kháng chiến Tỉnh ủy Kiến Phong (thường được biết đến dưới tên di tích Xẻo Quýt - huyện Cao Lãnh), khi quảng bá, người ta chú trọng đến yếu tố thưởng thức ẩm thực hơn yếu tố trải nghiệm, chiêm nghiệm lịch sử truyền thống…
- Xin cảm ơn ông!
Lục Tùng (thực hiện)
via Xã hội | Báo Lao Động Điện Tử
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét