PHÒNG KHÁM ĐA KHOA

Với 2 phòng riêng biệt cho Siêu âm màu và Siêu âm trắng đen, Phân khoa Siêu âm thực hiện nhanh chóng các dịch vụ siêu âm: Siêu âm tim, Siêu âm mạch máu, Siêu âm tim thai, Siêu âm tổng quát… giúp rút ngắn thời gian chẩn đoán bệnh....

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Người tử tù có công làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm - Kỳ 7: Được giải thoát nhờ “bạn tù” lên làm “quốc trưởng”

Người tử tù có công làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm - Kỳ 7: Được giải thoát nhờ “bạn tù” lên làm “quốc trưởng”

Chế độ nhà tù vô nhân đạo ở Côn Đảo.


Chuyến đi đày sinh tử

Sáng sớm ngày 31.9.1963, có một chuyến tàu chở những người tù trọng án từ Sài Gòn ra Côn Đảo. Ngoài một vài tử tù làm “nổi đình nổi đám” dư luận Sài Gòn khi ấy như Lê Quang Vịnh, Lê Hồng Tư đã được đày ra đảo trước đó vài tháng, trên chuyến tàu bọc thép từ Sài Gòn ra Côn Đảo có mặt hơn 40 tử tù là sản phẩm Luật 10/59 của chế độ Ngô Đình Diệm. Đây là những tử tù cuối cùng bị anh em Diệm - Nhu kết án, vì chỉ sau đó đúng 1 tháng, vào ngày 1.11.1963, đến lượt anh em họ Ngô bị “thay ngựa giữa dòng”, bị thi hành “án tử” trong một chiếc xe bọc thép bịt bùng lúc sáng sớm, ngay trên đường phố Sài Gòn. Ông Mười Trí là số ít trong số hơn 40 tử tù của chuyến tàu ngày hôm ấy đã được trở về đất liền sau đó.


Ngoài 42 tử tù, trên chuyến tàu ngày hôm ấy còn có 15 tù mang án khổ sai chung thân, 20 người mang án “lưu đày biệt xứ” 20 năm, cùng khoảng 300 tù chính trị “cộng sản” khác mang án từ 5 - 10 năm. Cũng trong chuyến tàu sinh tử hôm ấy có nhóm 10 sĩ quan quân đội tham gia đảo chính lật đổ Diệm không thành, bị bắt lưu đày ra Côn Đảo, trong đó có những nhân vật tên tuổi như Phan Quan Đán, Phan Khắc Sửu (người có cảm tình với đạo Cao Đài, sau đó đã lật đổ Nguyễn Khánh, lên làm “Quốc trưởng” chính quyền Sài Gòn thời gian ngắn).


Sở dĩ gọi đây là “chuyến tàu sinh tử”, vì số phận của tất cả những người trên tàu, cả những người tù, thuyền trưởng, các thủy thủ, đại đội lính áp giải đã được định đoạt trước và chỉ có may mắn mà tất cả họ mới không bị chìm sâu dưới đáy biển. Khi chuyến tàu vừa rời bến quân cảng Sài Gòn, một đại úy phi công của Không lực Việt Nam Cộng hòa là Huỳnh Minh Đường đã nhận lệnh trực tiếp từ Ngô Đình Nhu và Trần Kim Tuyến, lái máy bay mang bom đi đánh đắm con tàu khi nó rời khỏi đất liền khoảng 20 hải lý. Mục đích của việc đánh đắm tàu là thủ tiêu những thành phần chống đối chính quyền Diệm “có máu mặt”, việc đánh đắm tàu giữa trùng khơi cũng sẽ dễ dàng xóa được dấu vết.


Thế nhưng, người phi công được giao “phi vụ đặc biệt” ấy có cái đầu còn tỉnh táo hơn những người nghĩ ra phi vụ này. Đại úy phi công Huỳnh Minh Đường thừa hiểu rằng, sau khi phi vụ kết thúc thành công, con tàu cùng mấy trăm người tù chìm dưới lòng biển cả, thì có lúc số phận của anh sẽ bị một viên đạn lạc từ trong góc tối nào đó định đoạt, vì Ngô Đình Nhu và Trần Kim Tuyến không thể nào “ngây thơ” để yên cho anh sống bình thường, chuyện “giết người diệt khẩu” xảy ra quá thường tình dưới chế độ Diệm - Nhu.


Bữa đó, đại úy Huỳnh Minh Đường mang đúng cơ số bom, lái máy bay cất cánh chậm hơn chuyến tàu chở tù đúng 8 giờ đồng hồ, cũng bay dọc theo sông Soài Rạp theo hướng con tàu chở tù vừa ra khơi. Thế nhưng, khi vừa ra tới biển, chiếc A37 đã chao nghiêng cánh, ngoặt về hướng miền Tây, vào địa phận tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre ngày nay), bay dọc theo sông Mêkông vượt qua biên giới Việt Nam - Campuchia, đến tận thủ đô Phnômpênh (Vương quốc Campuchia), báo tín hiệu xin đáp khẩn cấp. Đại úy Đường đã xin tị nạn và trốn đi nước khác sống lưu vong, không để lại dấu vết, vì sợ Ngô Đình Nhu lùng theo trả thù. Vậy là, nhờ người phi công Sài Gòn biết thân phận “chó săn” của mình, mà những người đi trên chuyến tàu chở tù ra đảo ngày hôm ấy thoát chết.


Được “quốc trưởng” phóng thích


Sau hơn 1 ngày lênh đênh trên sông biển, chuyến tàu chở tù cập bến Cầu Tàu, Côn Đảo. Đoàn tù nhân bị giải ngay về các khu trại giam, ông Mười Trí bị đưa về khu biệt giam dành cho các tử tù. Ông đã lần lượt trải qua hầu hết các đòn hành hạ như để thử sức với ý chí con người, từ buồng biệt giam dành cho tử tù cho tới “chuồng cọp”.


Trong những lần đi “chuồng cọp” ở Côn Đảo, ông Mười Trí gặp lại người quen từ thời còn ở trại giam Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, đó là ông Nguyễn Đức Thuận - người mà sau đó vài năm được trả tự do và viết nên tác phẩm “Bất khuất” nổi tiếng tố cáo chế độ nhà tù vô nhân, man rợ của chính quyền Sài Gòn ra toàn thế giới. Tuy trong những trang sách của Nguyễn Đức Thuận không nêu tên người bạn tù Hà Minh Trí, nhưng ngày nay, đọc lại từng trang "Bất khuất", chúng ta có thể bắt gặp hình ảnh người tử tù Mười Trí cùng với tác giả nếm trải sự thử thách của “chuồng cọp”.


Sau khi cuộc đảo chính lật đổ chế độ gia đình trị năm 1963 nổ ra, dẫn đến cái chết của anh em nhà họ Ngô, những tưởng “người lính giáo phái Cao Đài” từng ám sát Ngô Đình Diệm sẽ được hội đồng tướng lĩnh cầm đầu vụ đảo chính lật đổ Diệm xem xét, ghi công và Mười Trí - với tư cách là tù nhân chính trị đối lập chống chế độ Ngô Đình Diệm - sẽ được trả tự do. Thế nhưng, mọi việc không đơn giản như thế, mặc dù ông vẫn được đưa về Sài Gòn, nhưng không phải để phóng thích, mà để thẩm tra và phục vụ một âm mưu khác.


Sau cuộc đảo chính 1963, viên tướng thất sủng Mai Hữu Xuân được dịp diễu võ giương oai, ông ta bắt đầu tính chuyện “ân đền oán trả”. Chuyện “ân oán” khiến viên tướng này đau nhất chính là chuyện bị anh em Diệm - Nhu cho ra rìa sau lời khai của “người lính giáo phái Cao Đài” rằng vụ ám sát Ngô Đình Diệm ở Buôn Mê Thuột là do Dương Văn Minh và Mai Hữu Xuân chỉ đạo. Trong khi Minh "lớn" (tướng Dương Văn Minh, người cầm đầu cuộc đảo chính) không quan tâm tới lời khai năm nào của người ám sát Diệm, thì Mai Hữu Xuân quyết đòi “món nợ năm 1957” của Hà Minh Trí, nhất là khi Mai Hữu Xuân thừa biết Hà Minh Trí thực chất là ai, ám sát Ngô Đình Diệm vì mục đích gì.


Mười Trí bị Mai Hữu Xuân đưa về Sài Gòn, thế nhưng, do chính trường Sài Gòn biến động quá nhanh, Mai Hữu Xuân chưa kịp thực hiện chuyện “ân oán” với Hà Minh Trí thì ông ta lại phải ra rìa trong bàn cờ chính trị đang sôi sùng sục ở Sài Gòn, nhờ đó mà ông Mười Trí đã không có cuộc chạm mặt - được báo trước là “lành ít dữ nhiều” - với Mai Hữu Xuân. Dù vậy, giới quan chức ở Sài Gòn cũng lờ mờ nhận ra Hà Minh Trí là ai. Có lẽ, chí khí, lòng yêu nước, tinh thần bất khuất mà người tử tù thể hiện trong thời gian ở Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, nhất là sau này ở Côn Đảo, đã mách bảo với bọn cai ngục rằng, Hà Minh Trí không phải là ai khác, mà chính là một chiến sĩ cộng sản. Vì vậy, Hà Minh Trí không được phe đảo chính trả tự do, họ tiếp tục giam cầm, thẩm vấn ông.


Đầu năm 1964, Dương Văn Minh làm quốc trưởng, Nguyễn Khánh làm thủ tướng. Thời gian này, bà luật sư Ngô Bá Thành cùng nhà báo Nguyễn Lâm đã bị bắt trong phong trào đấu tranh của trí thức Sài Gòn đòi quyền tự quyết, đòi Mỹ không can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Gặp Mười Trí trong trại giam, bà Ngô Bá Thành đã hướng dẫn Mười Trí viết đơn gửi cho chính quyền Sài Gòn với nội dung: Người chống Diệm, nay Diệm không còn, tại sao không được trả tự do? Sau đó, bà luật sư Ngô Bá Thành và nhà báo Nguyễn Lâm được thả, họ viết nhiều bài báo về chuyện Hà Minh Trí vẫn còn bị cầm tù như là chuyện khó hiểu, bất công của chính quyền tay sai.


Ông Hà Minh Trí cũng viết thư gửi cho tướng Cao Đài Phạm Ngọc Chẩn yêu cầu can thiệp trả tự do cho “người lính giáo phái Cao Đài”. Cùng lúc đó, một cuộc đảo chính khác vào tháng 9.1964 đã loại bỏ Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Khánh, đưa Phan Khắc Sửu lên làm Quốc trưởng. Phan Khắc Sửu là “người nhà” của đạo Cao Đài, vì vậy mà những tín đồ Cao Đài được quan tâm giúp đỡ. Mặt khác, Phan Khắc Sửu từng bị anh em Diệm - Nhu bắt giam, đày ra Côn Đảo, là “bạn tù” của Hà Minh Trí. Nhờ đó mà Mười Trí được trả tự do.


Tháng 3.1965, sau hơn 8 năm bị cầm tù, Mười Trí được gọi lên Trung tâm thẩm vấn. Một sĩ quan Cao Đài tên Phan Trung Chánh - Giám đốc Trung tâm Thẩm vấn - tươi cười nói với Mười Trí: “Cụ Phan Quốc Sửu đã làm Quốc trưởng rồi, lính Cao Đài tụi mình lên hương. Anh là lính Cao Đài từng ở tù chung với cụ Sửu, bởi vậy cụ đã ra lệnh cho chúng tôi thả anh”. Vừa làm thủ tục trả tự do cho Mười Trí, Phan Trung Chánh vừa xun xoe: “Nếu sau này được cụ Sửu trọng dụng, anh làm ơn nhớ tới người thả anh hôm nay”.


>> Kỳ tiếp: Lại thoát chết một cách hy hữu



Tin bài liên quan




  • Gặp người tử tù có công lớn làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm




  • Gặp người tử tù có công lớn làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm: Cậu bé sống sót qua nạn đói năm Ất Dậu




  • Gặp người tử tù làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm (kỳ 3): Điểm hẹn Hội chợ Kinh tế cao nguyên Buôn Mê Thuột




  • Gặp người tử tù có công lớn làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm - kỳ 4: Phát súng trên cao nguyên




  • Người tử tù làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm - Kỳ 5: Cuộc thẩm vấn của Phạm Ngọc Thảo - Nguyễn Thành Luân




  • Người tử tù làm sụp đổ chế độ Ngô Đình Diệm - Kỳ 6: Bạn của 2 tổng thống Sài Gòn










via Xã hội | Báo Lao Động Điện Tử

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét