Ông Hà Minh Trí.
Trước mặt tôi là con người đã suýt chết đói khi mới lên 10 tuổi vào năm Ất Dậu. Cũng chính con người ấy, với cái tên Hà Minh Trí, đã làm thay đổi lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta. Hà Minh Trí tên thật là Phan Văn Điền, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Nghi Thiết, huyện Nghi Lộc, Nghệ An. Khi cậu bé Điền lên 5 tuổi, cha cậu - ông Phan Văn Đồng - tham gia cuộc binh biến ở Đô Lương và bị bắn chết. Một năm sau, mẹ cậu đi lấy chồng khác, bỏ lại đứa con nhỏ sống với bà nội mù lòa. Mùa đông năm 1944, vụ mùa quê cậu bị thất bát vì thiên tai. Hũ gạo, rồi ít khoai sắn tồn trữ cứ vơi dần.
Chống chọi qua được mùa đông, cả làng không còn gì để ăn, để không phải chết đói, ban ngày, hai bà cháu dắt díu nhau ra phía cầu Bùng (huyện Diễn Châu) ăn xin, tối dắt nhau chui vào cái lô cốt dưới chân cầu để ngủ. Lúc đó, ở gần cầu Bùng có 1 đồn trú quân của quân đội Nhật. Hàng ngày, bé Điền dắt bà đi ăn xin ngang đồn bót của quân Nhật đóng, thỉnh thoảng lính Nhật cũng cho ít thức ăn thừa. Bé Điền học được những câu chào hỏi thông thường bằng tiếng Nhật, nhờ vậy mà lính Nhật trong đồn có cảm tình với cậu, chuyện ăn xin trở nên thuận lợi hơn. Cứ thế, một bà lão mù và đứa cháu nội tuổi lên 10 đã chống chọi và vượt qua nạn đói khủng khiếp làm gần 2 triệu đồng bào ở một nửa đất nước thiệt mạng.
Giữ ngựa cho lính Nhật
Là 1 cậu bé mới lớn, nhưng Phan Văn Điền cũng có ý thức căm thù giặc Pháp xâm lược vốn đã được cha mẹ truyền lại từ nhỏ. Khi thấy quân Nhật đánh thực dân Pháp, bắt trói lính Pháp dắt đi ngoài đường, lòng dạ cậu bé rất hả hê. Thấy những người lính Nhật cũng màu da vàng và dáng vóc nhỏ thó giống người Việt Nam, nên cậu bé Điền có thiện cảm. Lính Nhật đi chiến đấu xa gia đình lâu ngày, khi thấy những cậu bé con Việt Nam dễ mến thì cảm thấy thích thú, kết thân, cho bánh kẹo, đồ ăn. Nhờ vậy mà chú bé Điền lam lũ, nghèo khó nhưng dạn dĩ đã trở thành người bạn nhỏ của những người lính đến từ đất nước Nhật Bản.
Một buổi chiều, khi cậu bé Điền đang cùng các bạn nhỏ nhặt vỏ ốc ở ngoài bãi biển, một người đàn ông mặc thường phục cũng đi dạo trên bãi biển. Nhìn bộ dạng thấp lùn, mắt hí của ông ta, đoán ông là người Nhật, nên bé Điền nói một câu chào tiếng Nhật mà cậu bé đã học lóm được trước đó. Đang đi, người đàn ông lạ bỗng sững lại vì bất ngờ trước việc có 1 đứa trẻ lam lũ ở làng chài ven biển có thể chào hỏi bằng tiếng Nhật rất chuẩn. Ông ta dừng lại, vuốt đầu và hỏi thăm hoàn cảnh của bé Điền.
Sáng hôm sau, người đàn ông nọ tìm đến nơi bé Điền và người bà mù lòa đang tá túc. Thật bất ngờ, sau khi giúp đỡ ít tiền cho bà, ông ta rủ cậu bé Điền đến khu biệt thự nghỉ mát của Pháp xây cạnh bờ biển, xung quanh có lính Nhật canh gác, đó là nơi ở và làm việc của ông ta. Bé Điền không biết ông ta làm tới chức gì, chỉ biết ông hay đi làm việc bằng xe ôtô, thỉnh thoảng kêu bé Điền ngồi lên ôtô để ông chở ra thành phố Vinh chơi. Ông còn đặt cho cậu bé cái tên Nhật phát âm là Kin Tà, mà theo ông ta nói nghĩa tiếng Việt là Kim Thái. Ông người Nhật này rất thích cưỡi ngựa đi chơi trong vùng, bé Điền nhận giúp ông ta trông ngựa, cắt cỏ non cho nó ăn, hoặc dắt nó đi ăn trên những cánh đồng.
Một bữa nọ, ông người Nhật lại kêu cậu bé Kin Tà đi theo ông, đầu óc trẻ thơ của cậu bé cũng nghĩ là “đi chơi” ngoài thành phố Vinh như những lần trước. Bé Điền được đưa lên đoàn xe nhà binh chở đầy lính Nhật, chạy rầm rập trên đường quốc lộ, không ghé lại thành phố Vinh, trực chỉ hướng Nam. Cùng với bé Điền, còn có 6 đứa trẻ cùng trang lứa bị bắt theo đoàn xe để giữ ngựa cho các quan Nhật. Ban đầu, bé Điền cứ nghĩ họ đưa chúng đi đâu đó vài ba bữa rồi về, nhưng hết ngày rồi đêm, chiếc xe cứ lầm lũi đi về phía Nam.
Đến ngày thứ 3, đoàn xe dừng lại ở Huế, cậu bé Điền chạy vào nhờ một người chủ quán ăn bên đường viết thư báo về cho bà nội ở quê biết. Không biết ông chủ quán có giữ đúng lời hứa hay không và cũng không biết bà nội mù lòa của bé Điền ở quê nhà có nhận được tin của đứa cháu tội nghiệp không, bởi hơn 30 năm sau, khi cậu bé Điền ngày nào đã trở về quê hương Nghi Lộc của mình sau ngày miền Nam giải phóng, đứng trước ngôi mộ của bà, người cháu nghe kể lại rằng, vì quá thương nhớ đứa cháu bỗng dưng mất tích, người bà mù lòa đã ngã bệnh rồi mất vài năm sau đó.
Khoảng 10 ngày sau, đoàn xe vào đến Sài Gòn, đóng quân ở một doanh trại dã chiến mới dựng. Điền và các bạn nhỏ cũng được xếp một chỗ ở trong doanh trại, hàng ngày phải đi cắt cỏ, chăn ngựa cho các quan người Nhật. Được hơn 3 tháng thì đoàn quân Nhật lại lên xe đi ra Vũng Tàu, các cậu bé “giữ ngựa” cũng được họ mang theo đến ở trong một doanh trại cũ nằm cạnh bờ biển. Cậu bé vẫn làm những công việc như giữ ngựa, đi chợ, làm việc vặt cho các quan Nhật.
Một buổi sáng, viên chỉ huy đội quân Nhật gọi những đứa trẻ đến, qua người thông ngôn, ông ta nói: “Chúng tôi đã mãn hạn phục vụ tại Việt Nam, sẽ lên tàu về nước trong nay mai. Từ ngày mai, các cháu phải tự lo cho mình, chúc các cháu may mắn”. Sáng sớm hôm sau, đoàn quân Nhật đội ngũ chỉnh tề bước xuống tàu, nhổ neo ra khơi. Trong doanh trại còn một số lương thực, thực phẩm, đồ dùng, nhờ đó mà đám trẻ sống thêm một vài ngày. Sau đó, chúng chia tay mỗi đứa đi một ngả, làm đủ thứ nghề, như đánh giày, bán báo, làm thuê cho tiệm ăn.
Con nuôi người cán bộ cách mạng
Gần doanh trại quân đội Nhật có 1 quán ăn của 1 người tên Đinh Văn Châm. Một hôm, có cậu bé đến quán ăn của ông Châm rụt rè xin việc. Thấy cậu bé lanh lợi, lễ phép, nhất là sau khi tìm hiểu hoàn cảnh biết cậu bé không cha không mẹ, lưu lạc phương xa, ông Châm đã nhận cậu bé vào làm việc. Một thời gian sau, ông Châm nhận cậu bé giúp việc có cái tên Nhật lạ lẫm Kin Tà làm con nuôi, đặt cho tên mới là Đinh Văn Phú, lấy theo họ cha nuôi. Cậu bé Phú thấy thỉnh thoảng có những người khách lạ tới quán của ông Châm không phải để ăn, mà kín đáo gặp chủ nhà để bàn việc gì đó rồi lại đi ngay.
Một ngày nọ, khi Phú đang “vật lộn” với đống chén dĩa, một người khách mà Phú đã gặp đôi lần lại đến bàn chuyện với chủ nhà. Trước khi rời khỏi quán, ông ta hỏi nhỏ Phú: "Cháu có muốn theo chú làm cách mạng không?". Dù lúc ấy cậu bé Phú chưa biết cách mạng là gì, nhưng nghĩ đơn giản đi làm cách mạng là làm điều tốt, không phải nghe mẹ nuôi la mắng và suốt ngày vật lộn với đống chén dĩa, nên cậu bé gật đầu. Đêm hôm sau, theo lời dặn dò của người khách nọ, Phú lén cha mẹ nuôi ôm bọc quần áo rời khỏi quán, băng mình vào đêm đen. Đó là một đêm đầu năm 1948, khi đó Đinh Văn Phú vừa tròn 13 tuổi.
Về nơi ở mới trong một khu vườn vắng, Phú chỉ biết “làm cách mạng” là suốt ngày được học võ, học chữ, học về lịch sử đất nước, về kẻ thù thực dân Pháp xâm lược nước ta. Dần dà, Phú hình dung được công việc của các anh, các chú là đánh đuổi thực dân Pháp xâm lược, giành độc lập cho đất nước. Một ngày giữa năm 1948, Phú được chính thức kết nạp vào Đội An ninh biệt động N2 tỉnh Bà Rịa - một lực lượng chuyên trừ gian diệt bạo, bảo vệ cuộc sống an lành cho dân, Phú cũng được đổi tên mới là Đinh Dũng.
Với thân hình nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, thông minh xử lý tình huống, Đinh Dũng được tham gia những trận đánh táo bạo, luồn sâu trong lòng địch. Những người phụ trách an ninh của cách mạng ở Vũng Tàu đã nhận ra khả năng, tố chất đặc biệt của cậu bé Đinh Dũng, nên đã cho cậu bé ngừng những trận đánh nguy hiểm ở Vũng Tàu, chuẩn bị đi xa để nhận những công việc quan trọng hơn.
Trước ngày lên đường đi về tỉnh Tây Ninh nhận nhiệm vụ mới, cậu bé Đinh Văn Phú ngày nào đã tìm đến tạ lỗi về chuyện trốn đi khỏi nhà và cảm ơn cha mẹ nuôi đã cưu mang mình trong những ngày khốn khổ, nhờ đó mà cuộc đời của cậu đã rẽ sang một hướng khác có ý nghĩa hơn rất nhiều. Ông Đinh Văn Châm xúc động khi biết đứa con nuôi ngày nào giờ đã là một chiến sĩ biệt động chững chạc, gan dạ, đi cùng con đường kháng chiến cứu quốc với ông. Chuyến xe đò buổi sớm chạy về hướng đất liền, mang theo người chiến sĩ biệt động trẻ tuổi lên đường nhận nhiệm vụ đặc biệt, để rồi chính anh sẽ trở thành quả bom nổ tung chính trường Sài Gòn trong thập niên sau đó.
Kỳ 3: Điểm hẹn Hội chợ Kinh tế Cao nguyên Buôn Mê Thuột
via Xã hội | Báo Lao Động Điện Tử
Với 2 phòng riêng biệt cho Siêu âm màu và Siêu âm trắng đen, Phân khoa Siêu âm thực hiện nhanh chóng các dịch vụ siêu âm: Siêu âm tim, Siêu âm mạch máu, Siêu âm tim thai, Siêu âm tổng quát… giúp rút ngắn thời gian chẩn đoán bệnh....



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét