Khác với hồ Tây nghìn năm chưa “thau bể”, hồ Long Trì cách đây 3 năm chính quyền Sài Sơn đã hút bùn, thay nước để tôn tạo môi trường cho di tích lịch sử Phật giáo có nhiều di sản còn quý hơn cả Yên Tử, chùa Hương. Nói vậy thôi, Long Trì vẫn là cái ao đất có xây gạch kè bờ. Người tắm vẫn lội xuống bùn, hai bàn chân mát lắm vì bùn sâu (!).


Lạ một điều là có tờ báo chụp được ảnh một nhân viên bể bơi Cầu Giấy đã dùng clohydrid hoà vào nước bể để nước trong, lại bị các báo Hà Nội lên án là độc hại, trong khi chưa có ai xét nghiệm nước xem mức độ độc hại đến đâu. Còn hàng nghìn người nhảy xuống ao bùn nghìn năm lại chả thấy ai lên tiếng vì mất vệ sinh. Phải chăng các nhà báo coi đây là chuyện “văn hoá dân gian” như cụ Nguyễn Khuyến đã có thời “Thu ăn măng trúc, đông ăn giá/ Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao”?



Tin bài liên quan




  • Hai chị em đi cuốc ruộng bị sét đánh chết




  • Bộ trưởng Đinh La Thăng: “Để công trình kém chất lượng sẽ xử nghiêm người đứng đầu”




  • Chùm ảnh: Người Hà Nội đổ ra đường hóng mát, thả diều




  • Công khai buôn bán động vật hoang dã ở Tam Đảo




  • Hướng dẫn giải Đề thi tốt nghiệp THPT 2014, môn Toán




  • Nắng nóng cực điểm, “tử thần” rập rình trẻ tắm sông




  • Sĩ tử cười tươi với đề thi Hóa học




  • Dân đổ xô nuôi sâu lạ ăn tạp